KHỞI ĐẦU

Cách đây tròn năm, chuyến bay kéo dài 36 tiếng đã mở cho tôi thêm một trang đời mới. Dòng chữ đầu tiên tôi nhìn thấy khi đặt chân lên vùng đất này là “Welcome to the World’s Happiest Nation” trong tình trạng mệt nhoài rũ rượi. Đó là ngày 4 tháng 8 năm 2014. Tôi khi đó vẫn chưa thể hình dung ra bằng cách nào người ta đã biến nơi này thành quốc gia hạnh phúc nhất trên thế giới. Và rồi liệu rằng mình có thể sống hạnh phúc ở đây? 

3 tháng sau. 
Ngay khi mùa hè bắt đầu lịm dần trên sắc lá, tôi đã biết mình cần ít nhất 3 năm để lót những viên gạch đầu tiên cho cuộc hành trình dài rộng này. Đây là cuộc hành trình tôi đã bỏ dở ở bên kia bán cầu 10 năm về trước…

1 năm 20 ngày. Mùa hè thứ hai ở Bắc Âu đôi khi khiến tôi ngạt thở. Cây cối trùng điệp như chồng chất lên nhau, như muốn nhấn chìm mọi thứ chung quanh trong màu xanh ngút ngàn. Điều đó vốn dĩ chẳng xa lạ nhiều với kẻ được sinh ra ở vùng đồng bằng nhiệt đới. Nhưng cũng chính vì thế mà tôi thấy nôn nao khó tả.

Mỗi buổi sáng, tôi rời khỏi nhà lúc 8h30 khi nắng bắt đầu chảy thành dòng óng ánh bên hiên. Đó là thứ ánh sáng tinh khiết ấm áp lạ kì, đã khiến cho vạn vật hồi sinh sau mùa đông dài đăng đẳng. Trước khi lên tàu, tôi ghé qua 7Eleven mua một cốc sô-cô-la nóng, vài lát bánh mì hoặc bánh ngọt để nhâm nhi suốt chặng đường dài 30 phút. Tàu sẽ đi qua 9 sân ga lớn nhỏ xen kẽ trước khi thả tôi xuống nhà ga trung tâm vào thành phố để bắt đầu một ngày làm việc. Bạn hẳn sẽ thắc mắc tôi thường nghĩ gì trên tàu khi thưởng thức bữa sáng vội vàng kia? Thật ra tôi ít khi nghĩ được điều gì đáng kể. Bao nhiêu lo toan, tính toán, lịch trình học và làm việc đã được ghi dầy đặc trong sổ hoặc trên những tấm bảng ở nhà. Phần lớn thời gian đi – về mỗi ngày tôi chỉ ngắm nhìn cảnh vật và con người. Hầu hết mọi thứ đều tươm tất đẹp đẽ. Tuy vậy, tôi cũng hiểu ra những thứ mà họ đang có, thật chẳng dễ dàng. Ở nơi mà xã hội được xây dựng trên nền tảng của tự do, lòng tự trọng và niềm tin thì bạn không thể sống một cuộc sống cẩu thả dù đó là sự cẩu thả với chính cuộc đời mình! 

Tuy vậy, tôi không dự định kể cho bạn nghe những giọt mồ hôi và những giọt nước mắt đã rơi như thế nào trong mùa đông đầu tiên trên đất lạ. Tôi sẽ kể về ngày “giáng sinh trắng”, về tiết trời 11 độ âm, về gió, về nắng, về mùa xuân, về mùa hè. Nhưng trên hết là về những đứa trẻ ở vùng đất có những câu chuyện kì diệu của H.C.Andersen. Bởi tôi nhìn thấy sự kì diệu đó trong ánh mắt con tôi mỗi ngày. Ánh mắt ấy làm tôi nhiều lần tự hỏi có phải cốt lõi của đời sống hạnh phúc, của một quốc gia hạnh phúc đều được bắt đầu từ chính những gì chúng ta gieo vào những đôi mắt còn trong veo kia? 

Cuộc hành trình đi tìm câu trả lời vẫn chưa kết thúc.
Đêm nay, mùa hè vẫn hát…

(Vân Lam – 24/08/2015. Trích “Mấy mùa xa xứ”) 

Đăng bởi Vân Lam

đang sống và luôn cố gắng thành thật với chính mình...

Bình luận về bài viết này