Vậy là tôi đã ngừng viết gần 5 năm. Lần sau cùng tôi đặt tay mình lên bàn phím để nắn nót những con chữ là vào cuối thu năm 2016. Trong mớ kí ức hỗn độn về những ngày tháng đó, tôi không thể tìm ra nguyên nhân nào đã khiến tôi bỏ lại sau lưng cảm xúc của chính mình cho đến hôm nay. Dù gì tôi cũng đang quay lại, thật ngẫu nhiên không định trước chỉ vì một mùi nước hoa quen thuộc.
Ba tôi có thói quen dùng nước hoa, chỉ một loại duy nhất nhưng dùng rất nhiều. Nghĩa là bất cứ khi nào bạn đến gần ông, bạn cũng nghe mùi thơm ấy phảng phất. Có thể vì lẽ đó mà tôi cũng trở thành tín đồ của nước hoa sau này nhưng chưa có mùi hương nào mang sức mạnh xoa dịu tinh thần tôi như mùi nước hoa ba tôi đã xài. Đây có thể là điều khá xa lạ hoặc thậm chí kì quái đối với bạn. Bản thân tôi cũng ngạc nhiên khi phát hiện ra sự phản ứng từ não bộ của mình với mùi hương theo cách ấy.
Đó là một đêm mùa đông (khi bạn ở Bắc Âu, bạn sẽ hiểu “đêm mùa đông” là cụm từ ám ảnh như thế nào…) và tôi thì đang co ro đứng đợi tàu ở sân ga vắng. Giữa cảm giác vừa lạnh, vừa sợ, vừa cô đơn kia – một người đàn ông đã xuất hiện với mùi nước hoa mà ba tôi đã dùng khi tôi còn bé dại. Ông ấy chỉ đi thoáng qua mặt tôi và để lại mùi hương thoang thoảng. Rồi ông ấy chọn một chỗ đứng cách tôi gần 3 mét để đợi tàu. Chúng tôi tuyệt nhiên không nói gì với nhau vì hoàn toàn không biết gì về nhau. Theo lẽ thường, chúng ta sẽ chọn đi về hướng toa tàu gần mình nhất. Nhưng tôi, bằng tiếng gọi nào đó từ trong vô thức đã đi theo ông ấy và ngồi vào cùng toa với ông khi tàu đến. Ông ta đương nhiên chẳng để tâm vì đó là điều bình thường khi bạn sử dụng phương tiện công cộng. Nhưng tôi biết – đó là điều không bình thường với mình.
Tôi ngồi ở đó, sau ông một ghế, nhắm mắt lại để có thể hưởng thụ trọn vẹn mùi hương thoang thoảng ấy và cảm thấy muộn phiền tan biến ngay tức khắc! Tôi không thể kể cho bạn nghe bất kì điều gì người đàn ông kia dù là về tuổi tác hay vóc dáng. Bởi tôi không thể nhớ, hoặc có thể tôi đã không nhìn ông ấy mà chỉ đi theo ông ấy một cách vô thức chỉ vì ông ấy đang mang trên mình mùi hương của tuổi thơ tôi…Hay nói đúng hơn là cả một trời kí ức êm ả mà tôi từng có…
Bạn hẳn sẽ tò mò, ba tôi có gì đặc biệt khiến tôi phải ám ảnh về ông một cách lâu dài như thế? Ba tôi là một người đàn ông rất bình thường, thích đọc sách và mua sách cho con. Người đàn ông rất nghiêm khắc khi dạy dỗ con cái và cũng rất thường ôm hôn chúng. Ba xem phim cùng các con của ba mỗi cuối tuần. Ba giải thích cho chúng nghe về các đoạn phim lịch sử, khoa học, dạy chúng đọc tên từng diễn viên cùng quy mô của bộ phim mà chúng đang xem. Và Ba luôn dẫn chúng đi chơi khắp nơi hoặc về thăm Nội Ngoại mỗi mùa hè…
Ờ..ba tôi! Mỗi khi tôi buồn, tôi khóc, tôi lo lắng, tôi sợ hãi…Ông ấy đã đến gần, ôm tôi vào lòng, hôn lên trán tôi và hỏi “Con có điều gì muốn nói với ba không?” Chỉ có bao nhiêu đó thôi đã đủ cho tôi mang mùi hương của ông đi theo đến cuối đời như một loại thuốc an thần…
Một điều lạ lẫm hơn, chồng tôi là người đàn ông duy nhất không xài nước hoa mà tôi từng yêu. Từ khi chúng tôi lấy nhau, anh lại mê mẩn các loại mùi hương. Và mỗi khi anh ấy muộn phiền, tôi chính là người đến gần, ôm chặt anh ấy vào lòng rồi hôn lên trán anh ấy và hỏi “Anh có điều gì muốn nói với em không?”
Khi viết ra những dòng này, tôi vẫn nghĩ mông lung về điều kì diệu của những kí ức được gọi tên “hương hoa” trong hành trình thơ ấu của một con người. Ở đó, những đứa trẻ không cảm nhận mùi hương bằng khướu giác, chúng ghi nhớ mùi hương bằng trái tim. Nên biết đâu, nếu ngày xưa Ba tôi không xài nước hoa mà ông có mùi xăng dầu như người thợ máy sau một ngày vất vả sửa chữa động cơ ở bến tàu – thì giờ này mùi xăng dầu từ động cơ đang chạy sẽ chính là “hương hoa” trong trái tim tôi. Thứ mùi hương cho tôi nguồn năng lượng vô biên để đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã và xua tan phiền muộn…
Liệu tôi có thể làm được điều ba tôi đã làm – trở thành “người mang hương hoa” cho các con mình? Tôi không dám chắc về câu trả lời, nhưng tôi chắc chắn sẽ cố gắng. Bởi tôi mãi mãi vẫn tin giá trị bền vững mà một con người để lại là những điều họ đã làm để chạm được vào trái tim của người khác. Bởi chỉ có ở trái tim, hoa đời mới nảy mầm và toả hương một cách bền lâu…
(Vân Lam – 08/04/2021)