ĐI TÌM ĐỘNG LỰC LUYỆN TẬP.

(Thân gửi bạn – người vừa tình cờ ghé đọc. Nếu bạn tìm đến đây, chắc hẳn chúng ta có duyên. Và mình mong rằng bài viết đầu tiên trong chuyên mục sức khoẻ này sẽ là một đốm lửa nhỏ, thắp sáng lên ý chí gìn giữ thân thể quý giá và hành trình chăm sóc bản thân của bạn, bắt đầu từ hôm nay.)


Cuối năm 2018, khi mùa thu vừa khép lại – tức là vào khoảng tháng 11 – Đan Mạch bắt đầu bước vào thời điểm chuyển mùa. Chỉ sau một đêm, nhiệt độ có thể tụt thẳng xuống dưới 10 độ C. Đó cũng là giai đoạn nhiều người đổ bệnh, và là thời điểm trong năm có tỷ lệ tự tử cao nhất do ảnh hưởng từ thời tiết.

Mình – vốn là một người có thể trạng tốt và vận động thường xuyên – lại rơi vào đúng khoảng thời gian không luyện tập gì cả. Mình đã ngừng bơi vì viêm tai mãn tính, và chưa tìm được môn thể thao nào thay thế.

Một buổi tối, trời lạnh thấu. Mình vẫn mặc đủ ấm như mọi khi, chỉ bỏ quên chiếc khăn quàng cổ trên tàu. Tàu chạy rồi mới sực nhớ ra, nhưng lúc ấy đã muộn. Mình đành cuốc bộ về nhà trong mười phút lạnh buốt với cổ trống trơn.

Sáng hôm sau, mình tỉnh dậy với cổ họng bỏng rát. Những cơn ho bắt đầu, liên tục. Mình vẫn gắng gượng đi làm, dù công việc phải tiếp xúc với Acetone, Alcohol và các hóa chất — những thứ chẳng dễ chịu gì khi bạn đang viêm họng.

Đêm đó mình lên cơn sốt cao, ho đến nghẹt thở, cả đêm không chợp mắt. Cơn sốt đầu tiên sau hơn 10 năm lập gia đình, sinh con. Mình lì lợm không chịu đi bác sĩ, chỉ uống thuốc hạ sốt và chịu đựng suốt ba đêm.

Đêm thứ ba, mình phải ra phòng khách nằm để khỏi làm phiền chồng. Nằm đó, thở dốc từng nhịp, mình mới thấy sức khỏe mình thật sự đã xuống dốc đến mức nào.

Ngày hôm sau, mình đến bác sĩ, phải dùng kháng sinh để hạ bệnh. Nhưng những cơn ho, sổ mũi cứ đeo đẳng thêm cả tháng sau mới dứt hẳn…

Lần ốm thứ hai xảy ra chừng sáu tháng sau.
Khi mùa hè bắt đầu rực rỡ, công việc ở tiệm cũng rực rỡ theo cách riêng của nó – nghĩa là bận đến mức thở không kịp. Mỗi lần mở hệ thống đặt lịch, mình lại thấy chữ “fully booked” chạy dài suốt tuần. Lúc ấy, thời gian không còn được tính theo giờ, mà đếm từng phút. Chỉ cần chậm tay một chút là trễ hẹn khách kế tiếp – điều không thể chấp nhận ở một đất nước mà ai cũng xem giờ giấc như danh dự.

Mình đã cố gắng. Đã chặn lịch nghỉ trưa. Đã để sẵn 30 phút ăn uống, nhưng rồi vẫn tự gạt đi. Bỏ luôn bữa trưa vì muốn “làm thêm cho xong”. Điều tệ nhất là mình không chỉ nhịn ăn – mà còn quên cả việc uống nước. Có hôm, cả ngày mình chỉ nạp vào người 300ml nước – chưa đầy hai ly. Và cơ thể bắt đầu lên tiếng.

Đêm hôm đó, mình đi tiểu suốt nhưng mỗi lần chỉ được… một giọt. Mình hoảng hốt, sáng hôm sau uống nước như cứu hỏa – nhưng đã quá muộn. Cứ vài phút lại phải vào nhà vệ sinh, nhưng chỉ có vài giọt rồi ngưng. Rồi mình thấy máu – từng giọt nhỏ li ti. Mình ngồi đó, trên bồn cầu, mà bật khóc.

Mình đã làm gì với cuộc đời mình vậy?
Mình đã trở thành ai? Một người vì tiền mà sẵn sàng bỏ mặc cơ thể đang kiệt quệ? Cô gái độc thân vui tính, luôn yêu đời và chăm sóc bản thân ngày xưa biến đâu mất? Còn mình – giờ đây, nếu gục ngã, con mình sẽ ra sao?

Càng nghĩ, nước mắt càng tuôn. Hôm sau, mình đi khám. May mắn là chỉ viêm đường tiểu cấp tính do mất nước. Nhưng bác sĩ nghiêm nghị bảo: từ giờ, phải vận động hằng ngày để cơ thể đào thải độc tố, để gan thận làm việc trơn tru, để đừng phải trả giá nữa. Và hôm đó, mình bắt đầu sống khác đi…

Tiền có thể đợi mình kiếm. Con có thể đợi được mẹ. Việc có thể xếp lại. Chỉ có sức khỏe là không chờ ai. Nếu để mất, thì đống tiền hiện tại chỉ đủ để mua thuốc, và những ước mơ đẹp cũng chỉ là giấc mộng nằm viện. Từ đó về sau, mình sống như người từng chết hụt. Mỗi lựa chọn đều phải trả lời được: “Điều này có giúp mình sống khỏe không?”

Và từ đó, mình chọn sức khoẻ là ưu tiên hàng đầu.
Dù bận rộn, dù con quấy, dù chồng gọi – mình vẫn phải xong buổi tập đã. Vì mình hiểu rõ: không ai sống giùm mình, cũng không ai bệnh giùm mình cả.

  • Lướt Facebook đọc tin ư? Tin vẫn còn đó sau khi mình tập xong.
  • Tán gẫu với bạn thân ư? Nó vẫn ở đó, mà cuộc đời mình thì không chắc.
  • Con trai cần mẹ đọc sách ư? Thằng bé sẽ đợi thêm 30 phút. Và mẹ sẽ đọc hay hơn khi cơ thể không uể oải.
  • Chồng cần… “yêu” ư? Ảnh khỏe lắm, chờ chút cũng không chết đâu.
  • Đứa mình ghét vừa bị chồng bỏ ư? Kệ bà nó! Mình còn phải lo không để bị chồng bỏ vì xấu xí và kiệt sức đây này!

Mình cũng như bạn – lo toan chuyện nhà, chuyện con, chuyện cơm áo gạo tiền. Có khi còn làm nhiều việc hơn bạn tưởng. Nhưng một điều mình không còn cho phép nữa, là coi nhẹ sức khoẻ của mình.

Ngoài sức khoẻ thể chất, còn có sức khoẻ tinh thần.
Mỗi ngày, mình dành thời gian để “được một mình”. Để thở sâu. Để cảm nhận cơ thể. Để biết mình vẫn còn sống – và sống đáng giá.

Dĩ nhiên, để được như vậy, mình cũng phải đánh đổi. Phải vượt qua cơn lười, phải chiến thắng nỗi đau cơ, phải từ chối lời mời cà phê hay bỏ qua vài trend mạng xã hội. Có thể nghèo tiền hơn một chút, nhưng mình giàu hơn ở chỗ không phải uống kháng sinh theo đơn. Mà bạn biết rồi đấy – cuộc đời là chuỗi lựa chọn. Và lựa chọn nào cũng có cái giá của nó.

Mình chỉ mong bạn – mỗi ngày – đều chọn đúng điều thật sự xứng đáng.

(Vân Lam – 11/04/2020 – mùa cách ly Covid)

p.s : nếu bạn quan tâm, có thể vào “Mục Lục” – chuyên mục “Sức Khoẻ” để tìm các bài viết về việc luyện tập. Hoặc có bất kì câu hỏi nào, cứ email cho mình, mình luôn ở đây để đồng hành cùng bạn, sống một đời sống an yên. Thân Mến!

Đăng bởi Vân Lam

đang sống và luôn cố gắng thành thật với chính mình...

Bình luận về bài viết này