Lật một lá, gặp lại mình

(Gửi bạn, người đang mang trong mình một dòng sông dài hơn trí nhớ. Dòng sông ấy không chảy ồn ào, mà ngấm qua những đêm không ngủ, những lần nổi giận mà không biết vì đâu, và những khoảnh khắc tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại làm lòng mình đau như trót để da thịt va vào đá…) 

———————————————————————

Chào bạn, vậy là ta lại gặp nhau. Cuộc hẹn này bền bỉ như những người giữ lửa giữa phố xá tàn tro…

Sáng nay tôi rút được lá Elder — một nhân vật hiện lên như thể vừa bước ra từ giấc mơ cổ xưa. Người lớn tuổi, tóc bạc, choàng một tấm áo dày, tay cầm gậy, đứng giữa khu rừng mùa thu lặng gió. Người không nói gì, chỉ nhìn. Nhưng ánh mắt ấy như mang theo cả một đời không thành tiếng. Rồi tôi thấy mình đứng lặng giữa ánh nhìn đó, thấy cả ký ức những người tôi không biết mặt, chỉ quen mùi, thoảng qua trong giấc ngủ hay trong ánh mắt mẹ khi bà nhìn về phía không có tôi.

Thông điệp đi kèm lá bài viết: “Chữa lành thông qua dòng tổ tiên.” Chỉ vài chữ, nhưng mỗi chữ như một cánh cửa mở ra một căn phòng, và tôi, không hiểu vì sao, lại thấy lòng mình rơi vào im lặng. Nỗi im lặng của một người không buồn, không vui, mà sâu, mênh mang, và có chút nhói nhẹ như khi vô tình chạm vào một kỷ vật cũ — cái nhói khiến ta biết mình vẫn còn sống, vẫn đang cảm, vẫn còn gắn rễ vào đâu đó.

Có những nỗi buồn trong ta không phải bắt đầu từ ta. Có những nỗi sợ, những cơn giận, những phản ứng chồng chất lên nhau qua năm tháng, như rêu bám trên đá, như mạch nước âm ỉ dưới lòng đất . Ta tưởng là của mình, hóa ra không phải. Đó có thể là của mẹ, của cha, của những giấc mơ bị gãy đổ từ nhiều đời trước. Và ta, cũng như cha mẹ ta, khi sinh ra đã lãnh nhiệm vụ là người mang theo.

Nhưng bạn biết không, ta không nhất thiết phải mang mãi. Lá Elder đến, không để gỡ, mà để nhắc. Rằng nếu muốn, ta có thể đặt xuống. Rằng ta không cần trả thay cho cả một dòng máu. Và thậm chí, nếu đủ tỉnh thức, đủ yêu thương, ta có thể là người kết thúc chu kỳ này!

Tôi nghĩ đến những lúc mình nổi giận với con, trong lòng biết điều ấy không công bằng, nhưng vẫn không kịp dừng. Tôi nghĩ đến cách cha tôi cố gắng kìm nén đến đỏ tía cả tai trước khi nổi nóng, và tôi từng sợ ông đến mức chỉ cần thấy ông cởi áo khoác là tim đã thắt lại. Tôi nghĩ đến mẹ — bà chẳng đánh ai, nhưng lại chưa bao giờ nói ra được những lời ngọt ngào in lặng là cách bà dùng trong tất cả các tình huống. Và có khi, nỗi buồn của bà là thứ tôi đã mang từ nhỏ, mà không hay biết. Như một tấm chăn vắt qua vai. Như một bài hát buồn ru mình ngủ từ trong bụng mẹ.

Elder không hứa chữa lành. Người không trao công thức, không chỉ đường. Người chỉ đứng đó, như một nhân chứng — không phải của quá khứ, mà của mối liên kết chưa từng đứt. Và tôi chợt hiểu, rằng ta không cần phải làm gì lớn lao. Đôi khi, chỉ cần nhận ra: “À, thì ra đây là một vết thương cũ.” Rồi dừng lại. Rồi thở. Rồi nhẹ nhàng để cho nó hiện hình — để thương, thay vì chống cự.

Lật một lá, gặp lại mình. Nhưng lần này, “mình” không chỉ là người mang vết nứt, mà còn là người đang đặt tay lên chỗ nứt đó với một sự dịu dàng chưa từng có. Lật một lá, và tôi thấy trong mình là cả khu rừng, cả một dòng chảy, cả một tiếng gọi không lời vọng về từ xa xôi: con không cần gồng gánh nữa, nhưng nếu con muốn, con có thể là người thắp lại ánh sáng cho cả những phần đã tắt.

Tôi không biết bạn đang đọc lá thư này trong hoàn cảnh nào. Có thể bạn đang kiệt sức vì công việc không hồi kết. Có thể bạn đang làm mẹ, làm cha, làm con của ai đó đang rất buồn. Có thể bạn không có một gia đình đúng nghĩa để quay về, và từ lâu, đã tự học cách nuôi lớn mình như thể đang nuôi lại đứa trẻ nào đó trong quá khứ. Nhưng tôi tin — nếu bạn đã dừng lại nơi đây, nếu bạn đang lặng yên đọc những dòng này, thì bên trong bạn đã có một Elder đang ngồi. Và người ấy không đến để chỉ bảo, mà chỉ để hiện diện. Như một nhành khói nhẹ. Như một chiếc gối được đặt đúng vị trí. Như một ai đó từng bảo: “Con có thể sống nhẹ hơn thế này.”

Không cần phải là người mạnh mẽ nhất. Nhưng bạn có thể là người đầu tiên — đầu tiên dám nhìn sâu vào một vết thương cũ, và nói với nó: “Tôi thấy bạn. Tôi sẽ không chạy nữa.”

Và chỉ riêng điều đó thôi, đã là một phép chữa lành…! 

(Vân Lam – hy vọng tôi sẽ lại tiếp tục có cơ hội lật một lá bài cho bạn và viết về nó một ngày gần nhất..!) 

Ghi chú: Hơn một năm qua, tôi âm thầm nghiên cứu Tarot và Oracle như một cánh cửa chữa lành. Không để đoán trước tương lai, mà để quay về bên trong. Mỗi lá bài là một hình ảnh, một biểu tượng, một tiếng gọi sâu thẳm từ tâm thức. Tôi đọc chúng song hành với sách tâm lý học, Phật giáo, thần thoại, và thực hành thiền định – những điều vốn đã từng giúp mình đi qua những vùng tối không gọi tên được. Lá bài không chỉ là biểu tượng, mà là gợi mở – để nhớ lại, để nhẹ đi, và để yêu thương lại từ đầu, như một cách nối lại mạch sống giữa mình và những người đi trước. Tôi gọi đó là quay về cội nguồn.) 

Đăng bởi Vân Lam

đang sống và luôn cố gắng thành thật với chính mình...

Bình luận về bài viết này