Ánh sáng giả & Mặt trời thật….

Người ta thường hay nhầm lẫn giữa ánh sáng và hơi ấm…

Như chồng tôi, bất kể là Xuân – Hạ – Thu – Đông ở Bắc Âu, cứ thấy trời có nắng, là anh ấy tin rằng mình có thể mặc quần short, áo sát nách bước ra khỏi nhà. Rồi sau ba giây ngoài hiên, anh ấy lại quay về, đóng rầm cửa với câu nói quen thuộc: “Ôi trời ơi, lạnh lắm em ạ!”

Chúng tôi đã ở đây hơn mười năm, và năm nào điều ấy cũng lặp lại như một điệp khúc không lời. Tôi cười mỗi lần như vậy, nhưng cũng chạnh lòng. Làm sao để nói cho anh ấy hiểu, rằng ánh sáng có thể chói chang, gắt gỏng, dễ bị che phủ bởi mây mù hay bóng tối. Còn hơi ấm thì âm thầm, nhẹ nhàng, không rực rỡ nhưng luôn bền bỉ tồn tại.

Rồi có lần, bạn hỏi tôi vì sao không có túi LV, YSL hay Hermes trong khi vẫn nói cuộc sống đã quá đủ đầy? Tôi mỉm cười, nhưng không biết làm sao để bạn hiểu được lý do tôi không có túi và quần áo hiệu. Có thể vì tôi không đủ tiền, có thể vì còn cha mẹ ở nhà cần lo toan, có thể vì nghĩ đến ngày già nua không còn làm ra tiền. Hoặc cũng có thể… vì tôi thấy cái hiệu ấy chẳng mang ý nghĩa gì trong đời mình. Bởi khi quán chiếu nội tâm, lột bỏ mọi mặt nạ cần mang, tôi thật sự cảm thấy chúng không khiến mình hạnh phúc.

Quay lại Bắc Âu, nơi tôi đang sống – một vùng đất mà cảm giác như mùa đông kéo dài hơn 6 tháng. Nơi mặt trời là thứ xa xỉ đến độ người ta phải dùng một loại đèn đặc biệt mỗi sáng để đánh lừa cơ thể rằng: “Đây là mặt trời, đây là ánh sáng thật”. Người ta ngồi trước cái đèn ấy hai mươi phút mỗi ngày, chỉ để tinh thần không chùng xuống, để còn biết mỉm cười, để không gục ngã trước bóng tối kéo dài quá lâu.

Tôi không chê trách chiếc đèn đó, cũng như không chê những chiếc túi hiệu, những nụ cười trên mạng hay những bài viết được like nhiều. 

Tôi chỉ sợ một điều: có ngày mình không còn nhận ra đâu là ánh sáng thật, đâu là ánh sáng được tạo ra để giống thật. Tôi sợ cái ngày mua món đồ không phải vì mình cần, mà vì người khác sẽ ngưỡng mộ. Sợ ngày viết một câu không đến từ lòng mình mà vì biết nó sẽ được chia sẻ nhiều. Sợ ngày mỉm cười trong bức hình, trong khi trái tim rạn vỡ. Sợ ngày nhìn vào ánh sáng giả và tưởng đó là hạnh phúc.

Và sợ nhất – là khi quên mất cảm giác ánh sáng thật là gì.

Tôi viết những dòng này vào một buổi sáng đầy nắng của mùa hè – mùa hè 13 độ C. Ánh sáng ngoài cửa sổ là thật. Tiết trời vẫn lạnh, nhưng đôi khi ta không nhận ra đó cũng là sự thật. Nó không làm tôi ấm lên, nhưng làm tôi tỉnh lại. Đủ tỉnh để biết mình đang sống, đang thở, rằng không có túi hiệu, không có ánh đèn giả, không có like share… mình vẫn còn đủ đầy, vì còn cảm nhận được ánh sáng thật trong đời.

Tôi gọi đó là giá trị thật của chính mình! Cảm giác đủ đầy từ bên trong…

(Vân Lam – Nơi bình yên là nơi bạn tìm ra giá trị nào của cuộc đời thật sự làm bạn an vui…)

Đăng bởi Vân Lam

đang sống và luôn cố gắng thành thật với chính mình...

Bình luận về bài viết này