(Gửi bạn – người vừa hỏi tôi về sự chữa lành. Dòng sông trong bạn vẫn đang chảy, phải không? Chậm rãi hơn, có lẽ. Nhưng chưa bao giờ ngừng lại. Nó mang theo phù sa của những câu hỏi. Và đôi khi, những vết hằn của sự chờ đợi…)
Chào bạn, vậy là ta lại gặp nhau…
Lần này, giữa một câu hỏi lặng mà vang, như tiếng chuông lạc trong đêm: “Chữa lành có phải là trở về phiên bản của mình trước khi tổn thương?” Tôi đã muốn trả lời bạn ngay lập tức, bằng tất cả những gì có thể viết hoa, in đậm, và gạch chân trên trang giấy: KHÔNG. Nhưng đây là đời thật – nơi ta đối diện nhau bằng đôi tay không giấu phía sau lưng, bằng mắt nhìn thẳng mà không né tránh. Không có màu mực để cường điệu, chỉ có sự im lặng làm nền cho những lời khẽ khàng. Nên tôi nói, nhẹ thôi – nhưng chắc: “Không. Không hề!”
Chữa lành không phải là quay ngược thời gian. Không phải là tìm cách xóa đi những vết cắt, dù trên da hay trong tâm trí. Vì nếu có thể, bạn có thật sự muốn trở lại là người chưa từng biết đau? Một người chưa từng vấp ngã, chưa từng vỡ vụn, chưa từng biết rằng mình có thể đứng dậy – chậm rãi, nhưng đầy bản lĩnh?
Chữa lành là khi bạn thôi chỉ tay vào người đã làm bạn đau, và bắt đầu soi lại cách mình từng để bản thân bị tổn thương. Không để tự trách, mà để nhận ra ranh giới. Để hiểu điều gì từng khiến bạn yếu mềm, và điều gì có thể bảo vệ bạn trong những lần sau. Sự thật đó thường lạnh. Nhưng cũng là viên gạch đầu tiên để bạn xây lại căn nhà của chính mình – một căn nhà không hoàn hảo, nhưng vững vàng hơn.
Là khi bạn không còn chờ đợi ai tới cứu, không mong một bàn tay kéo bạn ra khỏi vùng tối. Mà học cách tự băng bó – dù tay còn run. Dù nước mắt còn rơi. Dù trong quá trình ấy, bạn có thể ngã thêm đôi lần nữa. Cái run rẩy ấy không phải là yếu đuối. Mà là dấu hiệu của sự sống, của một người vẫn đang chọn bước tiếp – giống như đứa trẻ lần đầu tập đi, tập chạy, chậm nhưng đầy ý nghĩa…dù đôi khi không tránh khỏi vấp ngã, đau đớn. Theo đó, bạn sẽ chấp nhận một điều, sẽ có sẹo, sẽ có mất mát. Và sẽ không bao giờ “như xưa” nữa. Nhưng hãy xem như cái “xưa” đó, đã làm tròn vai trò của nó rồi – một phần ký ức để ta biết mình đã từng ở đâu, và đã đi được bao xa. Sẹo ở lại không phải để nhắc nhở về nỗi đau. Mà để kể một câu chuyện: rằng bạn đã sống sót. Rằng bạn từng tưởng mình không thể vượt qua – nhưng đã vượt qua.
Chữa lành là khi bạn dám bước vào bóng tối trong mình mà không quay mặt. Thấy ở đó có sự giận dữ, có nỗi sợ, có xấu xa, có cả những yếu mềm bạn từng giấu kỹ. Và bạn học cách ngồi cạnh chúng – không để bị nuốt chửng, cũng không cố xua đuổi. Chỉ đơn giản là nhận diện, và chấp nhận rằng: mình cũng từng như vậy. Là đi qua đổ vỡ mà vẫn giữ được sự tử tế. Những tổn thương trong đời rất dễ khiến ta cay nghiệt, khép lòng, nghi ngờ cả những điều đẹp đẽ. Nhưng chữa lành là khi bạn vẫn chọn nhìn đời bằng ánh mắt bao dung. Không phải vì đời luôn đẹp. Mà vì bạn chọn đẹp trong cách mình sống.
Và sâu xa hơn, chữa lành là khi bạn đủ dũng cảm để nhận ra rằng: bạn chính là người nắm giữ chìa khóa cho con đường phía trước. Là khi bạn dám đứng thẳng, nhìn vào gương và nói: Tôi chịu trách nhiệm về cuộc đời mình. Chịu trách nhiệm cho những vết thương đã qua, cho cách tôi phản ứng với chúng, và cho cách tôi sẽ đi tiếp từ đây. Đó là sự mạnh mẽ không cần ai công nhận, một sức mạnh nằm ở chính lựa chọn của mình.
Đó cũng là lúc bạn không cần ai phải xin lỗi, không cần ai phải hiểu. Vì sự xin lỗi có thể là liều thuốc dịu nhẹ. Nhưng sự rõ ràng từ bên trong mới là điều đưa ta tới bình yên. Bạn rõ ràng về nỗi đau. Rõ ràng về giới hạn. Rõ ràng về hướng mình muốn đi – không còn mịt mù giữa những kỳ vọng của người khác. Và thường thì, sự rõ ràng đó không đến vào lúc có người nắm tay bạn. Mà đến vào một đêm không ai gọi tên. Không ai chờ bạn về. Chỉ là bạn với bóng tối. Một mình..
Nhưng trong tĩnh lặng đó, khi mọi ồn ào tan đi, bạn mới thật sự nghe được một âm thanh sâu kín : Tiếng bước chân của chính mình. Tiếng của sự lựa chọn. Sự chấp nhận. Và sự tiếp tục. Không chạy về quá khứ. Không phủ nhận những gì đã qua. Mà tiến về phía trước – nơi phiên bản mới của bạn đang chờ.
Bạn không cần phải mạnh mẽ ngay từ đầu. Chỉ cần bạn dám bước – là mọi thứ đã bắt đầu rồi…
(Vân Lam – Viết từ những tháng ngày mới của bạn…)