Không có ánh đèn sân khấu nào bật lên khi tôi vượt qua một nỗi sợ. Không có tiếng pháo hoa rực rỡ báo hiệu một cánh cửa vừa khép lại, hay một con đường mới vừa mở ra.
Không ai vỗ tay, không ai reo mừng. Cũng không ai hay biết, chỉ là một buổi chiều nọ, tôi đã ngồi lại được với nỗi buồn năm cũ – như người ta ngồi với một người bạn đã lâu không gặp, ngắm nhìn những vết thương cũ không còn nhói buốt – không còn tránh né, không còn gồng mình phải quên. Tất cả diễn ra thật khẽ khàng, như chiếc lá rơi không thành tiếng, nhưng đủ sức làm thay đổi cả một mùa.
Có những đoạn đường trưởng thành diễn ra như thế – âm thầm, chậm rãi, không màu mè. Không có huy chương, không có bằng khen. Chỉ có tiếng thở dài rất khẽ của sự nhẹ nhõm, và một niềm tin thầm lặng rằng mình đã đi qua được những giông bão cũ. Chỉ là chính tôi biết: tôi đã bước thêm được một đoạn. Tôi không còn phản ứng như xưa, không còn nói ra những điều làm chính mình tổn thương. Tôi bắt đầu dịu lại với những thiếu sót của mình, bắt đầu từ chối những cuộc trò chuyện khiến tôi cạn kiệt, bắt đầu chọn điều đúng thay vì điều dễ dàng. Như một cái cây, tự mình vươn rễ sâu hơn vào lòng đất, không cần ai nhìn thấy sự kiên cường ấy.
Hôm nay, con trai lớn của tôi tốt nghiệp lớp 9 với số điểm 10/12 và con chọn đi thẳng vào trường học khoa tự nhiên, thay vì dùng thêm một năm để vừa học vừa chơi như các bạn khác. Con chia sẻ với cô giáo rằng, trong thời gian ôn thi, con đã rất căng thẳng vì cùng lúc ấy em trai và bố mẹ đang phải đối diện với những vấn đề của em ở trường. Cô giáo gọi cho tôi, nói rằng tôi nên suy nghĩ thêm về những điều con đang mang trong lòng. Và khi nghe con nói, tôi bỗng nhận ra: khi một đứa trẻ dám gọi tên sự thật – không trốn tránh, không che giấu – cũng là khi nó đang lớn lên. Khoảnh khắc ấy, tôi thấy con như vừa bước qua một cánh cửa vô hình, nơi có sự dũng cảm và lòng thấu hiểu chính mình.
Không ai thấy điều đó. Nhưng tôi thì thấy. Tôi thấy ánh sáng nhỏ nhoi, kiên định vừa bật lên trong con. Cái khoảnh khắc con dám đối diện với sự thật, dám chọn lựa con đường riêng ấy, chợt khiến tôi nghĩ đến những lá bài.
Lá bài The Hermit thường hiện lên trong những giai đoạn như vậy – khi ta rút về bên trong để lắng nghe ánh sáng nhỏ nhoi nhưng kiên định trong tim mình. Không rực rỡ, không dễ thấy. Nhưng vẫn đủ để dẫn đường, như vì sao lẻ loi dẫn lối người lữ khách trong đêm thâu. Còn Strength thì không hề gầm gừ, không giương cao gươm giáo. Nó nhẹ nhàng đặt tay lên con sư tử của bản năng, và mỉm cười. Đó là sức mạnh của sự thấu hiểu và lòng trắc ẩn, không phải của bạo lực hay sự chế ngự.
Có lẽ, đã đến lúc ta nên nhận ra: lớn lên không phải lúc ta hét to mình đã thay đổi, mà là khi ta biết lặng lẽ lựa chọn khác đi. Một chút thôi. Nhưng đủ để chính mình nhận ra: mình không còn là mình của những tháng ngày trước nữa. Ta không còn là cái kén cũ, mà đang dần hóa bướm, dù đôi cánh vẫn còn ướt sương.
Và điều đó, đôi khi, cũng đủ để trái tim ấm lại trong một ngày bình thường như mọi ngày, như một tia nắng nhỏ bỗng lọt qua khe mây, đủ để sưởi ấm cả một khoảng trời trong lòng.
Mẹ chúc mừng Pan bước sang một trang đời mới, sự lớn lên cả tri thức lẫn nhận thức và cả tâm thức, có lẽ…
(Vân Lam – 25/06/2025)