Những Chiếc Vali Vô Hình

(Gửi bạn, người vẫn mang theo một khoảng lặng mà không ai nhìn thấy...)

Có những năm tháng, tôi tin cuộc đời đơn giản như việc chọn một con đường, một người để đi cùng, một nơi để ở. Chỉ cần hành lý gọn nhẹ, trái tim đủ ấm, thế là đủ. Nhưng rồi, bằng một cách rất kín, rất lâu, tôi nhận ra có một thứ luôn đi trước tôi vài bước, cũng luôn theo sau tôi vài bước. Thứ không thể cân ký, không thể gửi theo kiện hàng, không thể trút xuống bất kỳ góc nhà nào. Thứ mà nếu lắng tai đủ lâu, ta sẽ nghe thấy tiếng khóa kim loại rất nhỏ va vào nhau mỗi khi lòng mình chùng xuống.

Tôi gọi nó là chiếc vali vô hình.

Trong vali ấy, không có quần áo hay sách vở. Nó đựng những thứ từng chạm vào mình rồi nằm lại như một lớp trầm tích: ánh mắt của ai đó khiến trẻ thơ trong tôi co người lại, lời hứa không thành khiến tuổi trẻ của tôi gãy một nhịp, một mùa mưa không có ai che dù, một buổi tối tôi phải mạnh mẽ quá mức cần thiết, một lần tôi buộc phải tha thứ trước cả khi trái tim kịp lành. Tất cả những điều ấy – tưởng trôi, nhưng không trôi. Chúng chỉ đổi hình dạng. Rồi nằm lại trong chiếc vali – nhỏ, tối, nhưng dai dẳng.

Sống đủ lâu, bạn sẽ thấy chiếc vali ấy mở nắp theo những cách rất lạ. Không phải lúc khóc. Mà là lúc ngồi một mình trong căn phòng quá yên. Không phải lúc khổ nhất. Mà là lúc tưởng như mình đã bình thản rồi. Đôi khi, chỉ cần nghe một tiếng tàu lướt qua sàn thép, hoặc bắt gặp mùi quần áo khô nắng, hoặc nhìn bàn tay con mình lớn thêm một chút… chiếc vali mở hé một đường rất nhỏ, đủ để bạn nghe thấy tiếng xào xạc của những năm tháng mình tưởng đã quên.

Tôi từng sợ vali ấy. Sợ đến mức chỉ dám đứng từ xa, như đứng trước một cánh cửa biết rằng mở ra là ngửi thấy mùi cũ. Nhưng rồi, một ngày rất lạnh, trong một căn phòng không bật đèn, giữa khoảng tối pha chút ánh bạc từ thành phố, tôi hiểu ra rằng: chiếc vali không phải để vứt. Nó là để học đọc.

Đọc từng mảnh ký ức như đọc một cuốn sách không có chương hồi. Đọc để biết vì sao mình phản ứng như vậy. Vì sao trong những căn phòng quá sáng, mình lại thấy cô đơn. Vì sao trong những căn phòng quá tối, mình lại thấy yên. Vì sao một câu nói bình thường của người lạ có thể làm mình tổn thương hơn một nhát dao của người quen. Vì sao mình không bao giờ thực sự rời bỏ những điều từng sợ.

Tôi nhận ra: chiếc vali ấy không chứa những gì mình muốn quên. Nó chứa những gì mình cần hiểu.

Và kỳ lạ thay, khi tôi chạm vào nó bằng sự dịu dàng – chứ không phải bằng sợ hãi – nó bỗng nhẹ đi. Những thứ tôi tưởng là bóng tối lại hóa ra chỉ là những phiên bản cũ của mình, đang đợi được nhìn nhận. Có thứ đau, nhưng đẹp. Có thứ xót, nhưng thật. Có thứ làm mình rưng rưng, nhưng cũng làm mình trở thành một người biết cách yêu thương kín đáo hơn, sâu hơn.

Tôi không biết trong vali của bạn có gì.
Một giọng nói? Một mùa rong rêu? Một cánh cửa đóng lại quá sớm?
Hay một lời chào chưa kịp gửi?

Nhưng tôi mong, một lúc nào đó, khi lòng bạn đủ yên, bạn sẽ mở chiếc vali của mình – không để trách, không để tiếc, cũng không để quên. Mà để hiểu rằng: phần mình mang theo suốt bao năm không phải gánh nặng, mà là bản đồ. Bản đồ dẫn về chính mình.

(Vân Lam – Những gì ta mang theo không để nhớ lại quá khứ, mà để biết mình đã đi bao xa khỏi chính mình.)

Đăng bởi Vân Lam

đang sống và luôn cố gắng thành thật với chính mình...

Bình luận về bài viết này