Tâm can trên trang sách…

Bạn đã bao giờ tìm thấy tâm can chính mình trên từng trang sách của tác giả nào đó? Chưa bao giờ mình ngưng đọc Nguyễn Ngọc Tư. Đây là Nhà Văn duy nhất mà mình có thể đọc đi đọc lại không chán. Mỗi lần đọc lại là mỗi lần tâm can rung độngĐọcĐọc tiếp “Tâm can trên trang sách…”

Bạn Mệt Ư?

(Hãy đi bộ đường dài và giải phóng Tâm Trí!) Ba cuộc đi bộ trong tuần xen kẽ giữa 4 buổi tập thường kéo dài 2 tiếng. Mình thường vác một chiếc túi thể thao rất to nhưng rất nhẹ, chuẩn bị tai nghe và điện thoại vốn đã được nạp pin đầy đủ. TrongĐọcĐọc tiếp “Bạn Mệt Ư?”

ĐI TÌM ĐỘNG LỰC LUYỆN TẬP.

(Thân gửi bạn – người vừa tình cờ ghé đọc. Nếu bạn tìm đến đây, chắc hẳn chúng ta có duyên. Và mình mong rằng bài viết đầu tiên trong chuyên mục sức khoẻ này sẽ là một đốm lửa nhỏ, thắp sáng lên ý chí gìn giữ thân thể quý giá và hành trìnhĐọcĐọc tiếp “ĐI TÌM ĐỘNG LỰC LUYỆN TẬP.”

Hạnh Phúc Của Tôm

Nhà Tôm ở Bạc Liêu, giữa chốn đồng không mông quạnh. Chung quanh nhà là ao hồ và tiếng muỗi vo ve. Chúng tôi đến trọ lúc trời sập tối, cơm canh đã được dọn ra sẵn trên bàn. Giờ đó, lẽ ra Tôm phải đi ngủ như cách tôi nuôi bọn trẻ ở nhà. NhưngĐọcĐọc tiếp “Hạnh Phúc Của Tôm”

Bức tường Thường Xuân

Nhà ga Vesterport có một bức tường, là điều mà tôi sẽ nhắc và nhớ về nhiều nhất, nếu mai này tôi không còn trú ngụ vòng quanh thủ đô Copenhagen nữa. Trên bức tường, chằng chịt vô số dây Thường Xuân (một nhánh trong họ Hedera helix, còn được gọi là Boston Ivy hoặcĐọcĐọc tiếp “Bức tường Thường Xuân”

Người Mang Hương Hoa

Vậy là tôi đã ngừng viết gần 5 năm. Lần sau cùng tôi đặt tay mình lên bàn phím để nắn nót những con chữ là vào cuối thu năm 2016. Trong mớ kí ức hỗn độn về những ngày tháng đó, tôi không thể tìm ra nguyên nhân nào đã khiến tôi bỏ lạiĐọcĐọc tiếp “Người Mang Hương Hoa”