Cuộc trò chuyện chưa từng nói ra

Có một cuộc trò chuyện tôi chưa từng trả lời. Không phải tin nhắn bỏ quên. Không phải một email đang đợi trong hộp thư chất chồng. Mà là một câu hỏi cũ, cũ như mùa gió chướng năm nào, vang lên từ một giọng nói tôi đã nghe suốt tuổi thơ mình: “Con cóĐọcĐọc tiếp “Cuộc trò chuyện chưa từng nói ra”

Chiếc Cầu Không Còn Lính Gác

(Gửi bạn, người có lẽ cũng đã lớn lên từ những vết nứt của lịch sử, mà không muốn bản thân và con cháu mình sống bằng hoài niệm thông qua kí ức hoặc những chuyện kể đắng cay.) Tháng Tư, quê nhà lại treo cờ. Lá đỏ sao vàng rực lên trong nắng, khôngĐọcĐọc tiếp “Chiếc Cầu Không Còn Lính Gác”

Pandora

(Viết lại bằng thương yêu và sự tỉnh thức. Cho những người phụ nữ từng quên rằng mình là một phiên bản hoàn hảo và vô giá –không phải để làm cái bóng, hay làm vui cuộc đời ai đó, mà để sống hạnh phúc như chính mình…) —————————————————————————————————————————— Kim đi.Trước khi rời khỏi cuộcĐọcĐọc tiếp “Pandora”

Tâm can trên trang sách…

Bạn đã bao giờ tìm thấy tâm can chính mình trên từng trang sách của tác giả nào đó? Chưa bao giờ mình ngưng đọc Nguyễn Ngọc Tư. Đây là Nhà Văn duy nhất mà mình có thể đọc đi đọc lại không chán. Mỗi lần đọc lại là mỗi lần tâm can rung độngĐọcĐọc tiếp “Tâm can trên trang sách…”

Hạnh Phúc Của Tôm

Nhà Tôm ở Bạc Liêu, giữa chốn đồng không mông quạnh. Chung quanh nhà là ao hồ và tiếng muỗi vo ve. Chúng tôi đến trọ lúc trời sập tối, cơm canh đã được dọn ra sẵn trên bàn. Giờ đó, lẽ ra Tôm phải đi ngủ như cách tôi nuôi bọn trẻ ở nhà. NhưngĐọcĐọc tiếp “Hạnh Phúc Của Tôm”

Bức tường Thường Xuân

Nhà ga Vesterport có một bức tường, là điều mà tôi sẽ nhắc và nhớ về nhiều nhất, nếu mai này tôi không còn trú ngụ vòng quanh thủ đô Copenhagen nữa. Trên bức tường, chằng chịt vô số dây Thường Xuân (một nhánh trong họ Hedera helix, còn được gọi là Boston Ivy hoặcĐọcĐọc tiếp “Bức tường Thường Xuân”