Hai Bờ Của Một Dòng Sông. 

______________________ Vào một buổi chiều rất lạnh, tôi đứng trước ô kính mờ sương của ga tàu cũ ở ngoại ô Copenhagen và nhìn bóng mình loang nhẹ. Không phải bóng của một người vừa rời quê nhà, cũng không phải hình hài của người đã bén rễ hoàn toàn ở nơi mới. Chỉ làĐọcĐọc tiếp “Hai Bờ Của Một Dòng Sông. “

Những cánh cửa mở ra từ trang giấy

Có một khoảng thời gian trong ngày, tôi để thế giới lại phía sau. Đó là khi cánh cửa tàu khép lại, đoàn tàu chậm rãi lăn bánh ra khỏi ga, và tôi ngồi vào chỗ quen thuộc cạnh cửa sổ, mở một cuốn sách. Bên ngoài, Copenhagen trôi đi với những bức tường phủĐọcĐọc tiếp “Những cánh cửa mở ra từ trang giấy”

Nơi không ai gọi tên mình…

(Gửi bạn, người đã đôi lần thấy mình bé nhỏ giữa thế gian..) Trên một hòn đảo rực nắng, giữa biển xanh và cát trắng, tôi sống mười bốn ngày trong một trạng thái rất lạ – không ai gọi tên tôi. Không ai biết tôi là ai. Không ai hỏi. Không ai cần biết.ĐọcĐọc tiếp “Nơi không ai gọi tên mình…”

Ở Một Nơi Không Cần Trình Diễn

Gửi bạn, Người đã viết cho tôi trong một đêm mưa tháng Sáu, rằng bạn thấy mình mỏi mệt – không hẳn vì công việc, cũng chẳng bởi những thất bại rõ ràng nào đó. Mà vì cái cảm giác mỗi sáng phải “ra sân khấu”, chỉnh trang lại chính mình cho hợp vai –ĐọcĐọc tiếp “Ở Một Nơi Không Cần Trình Diễn”

Lặng Lẽ Mà Lớn Lên

Không có ánh đèn sân khấu nào bật lên khi tôi vượt qua một nỗi sợ. Không có tiếng pháo hoa rực rỡ báo hiệu một cánh cửa vừa khép lại, hay một con đường mới vừa mở ra. Không ai vỗ tay, không ai reo mừng. Cũng không ai hay biết, chỉ là mộtĐọcĐọc tiếp “Lặng Lẽ Mà Lớn Lên”

CĂN PHÒNG, HƠI THỞ, VÀ BÌNH YÊN…

(Gửi bạn – người đang đi tìm một khoảng lặng. Có bao giờ bạn thấy mình lạc lối trong chính nơi mình đang sống? Không phải lạc đường, mà lạc giữa mê cung của những điều chưa gọi tên… Và không biết bắt đầu từ đâu để trở về? Lối ra, đôi khi, lại nằmĐọcĐọc tiếp “CĂN PHÒNG, HƠI THỞ, VÀ BÌNH YÊN…”