Đứng dậy trong bóng tối của mình…

(Gửi bạn – người vừa hỏi tôi về sự chữa lành. Dòng sông trong bạn vẫn đang chảy, phải không? Chậm rãi hơn, có lẽ. Nhưng chưa bao giờ ngừng lại. Nó mang theo phù sa của những câu hỏi. Và đôi khi, những vết hằn của sự chờ đợi…) Chào bạn, vậy là taĐọcĐọc tiếp “Đứng dậy trong bóng tối của mình…”

Ánh sáng giả & Mặt trời thật….

Người ta thường hay nhầm lẫn giữa ánh sáng và hơi ấm… Như chồng tôi, bất kể là Xuân – Hạ – Thu – Đông ở Bắc Âu, cứ thấy trời có nắng, là anh ấy tin rằng mình có thể mặc quần short, áo sát nách bước ra khỏi nhà. Rồi sau ba giâyĐọcĐọc tiếp “Ánh sáng giả & Mặt trời thật….”

Lật một lá, gặp lại mình

(Gửi bạn, người đang mang trong mình một dòng sông dài hơn trí nhớ. Dòng sông ấy không chảy ồn ào, mà ngấm qua những đêm không ngủ, những lần nổi giận mà không biết vì đâu, và những khoảnh khắc tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại làm lòng mình đau như trót để daĐọcĐọc tiếp “Lật một lá, gặp lại mình”

Gương soi gương mặt không quen

Đã bao giờ bạn tự hỏi “mình đã thành ai trong những năm tháng xa rời chính mình?” Tôi từng hỏi mình câu đó, trong một buổi sáng không có gì đặc biệt – chỉ là ánh nắng nhạt màu rọi xiên vào chiếc gương nhỏ treo nơi phòng tắm. Tôi đứng đó, tay cầmĐọcĐọc tiếp “Gương soi gương mặt không quen”

Những giấc mơ không có ngày hết hạn

(Bức thư đặc biệt, cho một ngày đặc biệt, gửi một người đặc biệt với tình yêu thương vô bờ bến..) Phòng Pan có một khung cửa sổ, nhìn thẳng ra vòm cây đầy lá. Vòm cây ấy thay lá quanh năm, nhưng góc nhìn thì không đổi. Mỗi khi vào phòng để dọn dẹpĐọcĐọc tiếp “Những giấc mơ không có ngày hết hạn”

Bức tường Thường Xuân

Nhà ga Vesterport có một bức tường, là điều mà tôi sẽ nhắc và nhớ về nhiều nhất, nếu mai này tôi không còn trú ngụ vòng quanh thủ đô Copenhagen nữa. Trên bức tường, chằng chịt vô số dây Thường Xuân (một nhánh trong họ Hedera helix, còn được gọi là Boston Ivy hoặcĐọcĐọc tiếp “Bức tường Thường Xuân”