Những cánh cửa mở ra từ trang giấy

Có một khoảng thời gian trong ngày, tôi để thế giới lại phía sau. Đó là khi cánh cửa tàu khép lại, đoàn tàu chậm rãi lăn bánh ra khỏi ga, và tôi ngồi vào chỗ quen thuộc cạnh cửa sổ, mở một cuốn sách. Bên ngoài, Copenhagen trôi đi với những bức tường phủĐọcĐọc tiếp “Những cánh cửa mở ra từ trang giấy”

Nơi không ai gọi tên mình…

(Gửi bạn, người đã đôi lần thấy mình bé nhỏ giữa thế gian..) Trên một hòn đảo rực nắng, giữa biển xanh và cát trắng, tôi sống mười bốn ngày trong một trạng thái rất lạ – không ai gọi tên tôi. Không ai biết tôi là ai. Không ai hỏi. Không ai cần biết.ĐọcĐọc tiếp “Nơi không ai gọi tên mình…”

Gương soi gương mặt không quen

Đã bao giờ bạn tự hỏi “mình đã thành ai trong những năm tháng xa rời chính mình?” Tôi từng hỏi mình câu đó, trong một buổi sáng không có gì đặc biệt – chỉ là ánh nắng nhạt màu rọi xiên vào chiếc gương nhỏ treo nơi phòng tắm. Tôi đứng đó, tay cầmĐọcĐọc tiếp “Gương soi gương mặt không quen”

Chiếc Cầu Không Còn Lính Gác

(Gửi bạn, người có lẽ cũng đã lớn lên từ những vết nứt của lịch sử, mà không muốn bản thân và con cháu mình sống bằng hoài niệm thông qua kí ức hoặc những chuyện kể đắng cay.) Tháng Tư, quê nhà lại treo cờ. Lá đỏ sao vàng rực lên trong nắng, khôngĐọcĐọc tiếp “Chiếc Cầu Không Còn Lính Gác”

Pandora

(Viết lại bằng thương yêu và sự tỉnh thức. Cho những người phụ nữ từng quên rằng mình là một phiên bản hoàn hảo và vô giá –không phải để làm cái bóng, hay làm vui cuộc đời ai đó, mà để sống hạnh phúc như chính mình…) —————————————————————————————————————————— Kim đi.Trước khi rời khỏi cuộcĐọcĐọc tiếp “Pandora”