Cuộc trò chuyện chưa từng nói ra

Có một cuộc trò chuyện tôi chưa từng trả lời. Không phải tin nhắn bỏ quên. Không phải một email đang đợi trong hộp thư chất chồng. Mà là một câu hỏi cũ, cũ như mùa gió chướng năm nào, vang lên từ một giọng nói tôi đã nghe suốt tuổi thơ mình: “Con cóĐọcĐọc tiếp “Cuộc trò chuyện chưa từng nói ra”

Hạnh Phúc Của Tôm

Nhà Tôm ở Bạc Liêu, giữa chốn đồng không mông quạnh. Chung quanh nhà là ao hồ và tiếng muỗi vo ve. Chúng tôi đến trọ lúc trời sập tối, cơm canh đã được dọn ra sẵn trên bàn. Giờ đó, lẽ ra Tôm phải đi ngủ như cách tôi nuôi bọn trẻ ở nhà. NhưngĐọcĐọc tiếp “Hạnh Phúc Của Tôm”

Bức tường Thường Xuân

Nhà ga Vesterport có một bức tường, là điều mà tôi sẽ nhắc và nhớ về nhiều nhất, nếu mai này tôi không còn trú ngụ vòng quanh thủ đô Copenhagen nữa. Trên bức tường, chằng chịt vô số dây Thường Xuân (một nhánh trong họ Hedera helix, còn được gọi là Boston Ivy hoặcĐọcĐọc tiếp “Bức tường Thường Xuân”

Người Mang Hương Hoa

Vậy là tôi đã ngừng viết gần 5 năm. Lần sau cùng tôi đặt tay mình lên bàn phím để nắn nót những con chữ là vào cuối thu năm 2016. Trong mớ kí ức hỗn độn về những ngày tháng đó, tôi không thể tìm ra nguyên nhân nào đã khiến tôi bỏ lạiĐọcĐọc tiếp “Người Mang Hương Hoa”