Gửi bạn, Người đã viết cho tôi trong một đêm mưa tháng Sáu, rằng bạn thấy mình mỏi mệt – không hẳn vì công việc, cũng chẳng bởi những thất bại rõ ràng nào đó. Mà vì cái cảm giác mỗi sáng phải “ra sân khấu”, chỉnh trang lại chính mình cho hợp vai –ĐọcĐọc tiếp “Ở Một Nơi Không Cần Trình Diễn”
Bài viết có từ khóa:translation
Lặng Lẽ Mà Lớn Lên
Không có ánh đèn sân khấu nào bật lên khi tôi vượt qua một nỗi sợ. Không có tiếng pháo hoa rực rỡ báo hiệu một cánh cửa vừa khép lại, hay một con đường mới vừa mở ra. Không ai vỗ tay, không ai reo mừng. Cũng không ai hay biết, chỉ là mộtĐọcĐọc tiếp “Lặng Lẽ Mà Lớn Lên”
Đứng dậy trong bóng tối của mình…
(Gửi bạn – người vừa hỏi tôi về sự chữa lành. Dòng sông trong bạn vẫn đang chảy, phải không? Chậm rãi hơn, có lẽ. Nhưng chưa bao giờ ngừng lại. Nó mang theo phù sa của những câu hỏi. Và đôi khi, những vết hằn của sự chờ đợi…) Chào bạn, vậy là taĐọcĐọc tiếp “Đứng dậy trong bóng tối của mình…”
Ánh sáng giả & Mặt trời thật….
Người ta thường hay nhầm lẫn giữa ánh sáng và hơi ấm… Như chồng tôi, bất kể là Xuân – Hạ – Thu – Đông ở Bắc Âu, cứ thấy trời có nắng, là anh ấy tin rằng mình có thể mặc quần short, áo sát nách bước ra khỏi nhà. Rồi sau ba giâyĐọcĐọc tiếp “Ánh sáng giả & Mặt trời thật….”
Lật một lá, gặp lại mình
(Gửi bạn, người đang mang trong mình một dòng sông dài hơn trí nhớ. Dòng sông ấy không chảy ồn ào, mà ngấm qua những đêm không ngủ, những lần nổi giận mà không biết vì đâu, và những khoảnh khắc tưởng chừng rất nhỏ nhưng lại làm lòng mình đau như trót để daĐọcĐọc tiếp “Lật một lá, gặp lại mình”
Cuộc trò chuyện chưa từng nói ra
Có một cuộc trò chuyện tôi chưa từng trả lời. Không phải tin nhắn bỏ quên. Không phải một email đang đợi trong hộp thư chất chồng. Mà là một câu hỏi cũ, cũ như mùa gió chướng năm nào, vang lên từ một giọng nói tôi đã nghe suốt tuổi thơ mình: “Con cóĐọcĐọc tiếp “Cuộc trò chuyện chưa từng nói ra”