Những Mùa Im Tiếng

(Gửi bạn – người đôi khi lo sợ mỗi khi lòng mình bỗng lặng đi quá lâu, như thể một phần ánh sáng đã rời khỏi căn phòng…)

-——————-

Vậy là đã hơn một tháng mình ngừng viết. Tưởng chừng chữ đã đứng yên, như có lớp bụi mỏng phủ lên tâm trí. Nhưng thật ra, có những mùa, ngôn từ lùi vào trong, ngồi yên ở một góc nào đó rất sâu, nơi tay ta không chạm tới được nữa. Người ngoài nhìn vào thường nghĩ ta đã đổi khác, đã cạn, đã thôi không còn muốn nói. Nhưng chỉ người ở trong cuộc mới biết, có những im lặng không sinh ra từ trống rỗng. Chúng sinh ra từ quá đầy.

Đầy những việc phải lo. Đầy những điều chưa gọi tên. Đầy những ngày vừa mở mắt đã nghe đời gõ cửa. Đầy những câu hỏi không ai trả lời giúp được. Đầy những mỏi mệt nhỏ li ti, tích lại như bụi trên bậu cửa, lâu ngày phủ kín cả mặt bàn nơi ta từng ngồi viết.

Tôi đã đi qua vài mùa như thế. Những mùa cất bút xuống mà không báo trước. Những buổi sáng đi ngang trang giấy trắng, thấy nó nằm đó như một người quen cũ mà mình chưa đủ can đảm để nhìn vào mắt. Những đêm rất khuya, trong đầu có một câu nào đó vừa sáng lên, nhưng thân thể đã mệt đến mức không thể ngồi dậy ghi lại. Rồi sáng hôm sau, câu ấy đi mất, để lại một khoảng trống mỏng như hơi sương.

Có lúc tôi tự hỏi: phải chăng điều đẹp đẽ trong mình đã rời đi? Phải chăng tuổi tác, trách nhiệm, cơm áo và vô số tiếng động của đời sống đã lần lượt dọn vào, rồi đẩy chữ nghĩa ra ngoài hiên?

Nhưng không. Sau này tôi mới hiểu, chữ cũng có mùa của nó. Có mùa nở rộ như cây gặp nắng. Có mùa rút nhựa vào thân để sống qua giá lạnh. Có mùa đứng im tưởng như đã chết, nhưng bên dưới lớp vỏ yên lặng ấy, rễ vẫn âm thầm đi tìm nước.

Con người cũng vậy. Có những ngày ta không nói được gì hay ho, không nghĩ được gì sáng đẹp, không viết nổi một dòng tử tế. Điều đó không có nghĩa phần sâu nhất trong ta đã mất. Có khi nó chỉ đang lui xuống để tự cứu mình. Để vá lại những chỗ sờn. Để gom nhặt những mảnh năng lượng đã rơi rớt dọc đường. Để thở.

Người đời thường tôn vinh những mùa nở hoa. Ít ai nhắc đến những mùa cây chỉ đứng lặng trong gió, trơ cành và âm thầm chịu rét. Nhưng chính trong những mùa không ai khen ngợi ấy, cây học cách bám rễ sâu hơn.

Tôi nghĩ con người cũng nên được cho phép như thế. Được có những tháng ngày im tiếng mà không thấy xấu hổ. Được biến mất đôi chút khỏi những nơi ồn ào. Được không sản sinh gì ngoài việc giữ mình còn nguyên vẹn. Được bước chậm qua một đoạn tối mà không phải giải thích với ai.

Nếu lúc này bạn cũng đang ở trong một mùa như vậy, xin đừng vội buồn. Đừng tự kết án rằng mình đã nguội lạnh, đã kém đi, đã lỡ chuyến tàu nào đó của cuộc đời. Có thể chỉ là phần sống trong bạn đang rút vào bên trong, làm công việc thầm lặng của nó.

Rồi sẽ đến ngày, rất bất ngờ, bạn mở cửa sổ ra và thấy gió đã đổi chiều. Một câu chữ nằm sẵn trên đầu ngón tay. Một ý nghĩ trong veo bước vào phòng. Một niềm vui nhỏ đủ làm tim sáng lại. Và bạn hiểu: suốt những tháng ngày im tiếng ấy, bên trong mình chưa từng hoang phế.

Nó chỉ đang chuẩn bị cho một mùa khác, một mùa lá mới…

(Vân Lam – Có những khoảng lặng không phải để mất đi, mà để những gì thật sự thuộc về mình tìm đường trở lại.)

Đăng bởi Vân Lam

đang sống và luôn cố gắng thành thật với chính mình...

Bình luận về bài viết này